TÓC ĐUÔI GÀ

“Bỏ tóc đuôi gà” là cách nói của người xưa trong lối trang điểm bộ tóc của phụ nữ đã trưởng thành. Câu thành ngữ “Cái răng, cái tóc là góc con người” cho thấy người xưa quan tâm đến bộ phận này của cơ thể như thế nào.

Thiếu nữ với cách vấn tóc đuôi gà.

Thiếu nữ với cách vấn tóc đuôi gà.

Muốn “bỏ tóc đuôi gà” thì phải vấn khăn, nghĩa là bọc mớ tóc của mình trong vải, hoặc sang trọng là nhung the rồi quấn quanh đầu một cách ngay ngắn. Phần đuôi tóc lộ ra ngoài làm sao khi vấn khéo léo để nó tạo thành một “cầu vồng” uốn cong lên mà không bị buông thõng xuống. Tạo được hình tượng cái đuôi gà trên mái tóc của mình tạo ra nét kiêu kỳ và vẻ thanh tao của người phụ nữ. Chữ “bỏ” không hiểu theo nghĩa là “bỏ đi” mà là “bỏ xuống”, một các nói nhằm nhấn mạnh đến vẻ tự nhiên của mái tóc.

Thiếu nữ Hà Nội với tóc đuôi gà

Thiếu nữ Hà Nội với tóc đuôi gà

Nhưng muốn “bỏ đuôi gà” thì trước hết phải có mái tóc “khoẻ”, tức là mượt và dài hơn độ cuốn vòng trên đầu. Với những người tóc ngắn và thưa, các bà, các chị dùng một cái lõi bằng vải nhồi bông dài như một con lươn để độn và nối thêm bằng một lụn tóc giả nhưng phải cuốn thật khéo để cái “đuôi” gà lộ vẻ như tự nhiên (tóc thật). Đây thực sự là một nghệ thuật.

Áo tứ thân gắn với khăn mỏ quạ, tóc vấn đuôi gà và nón quai thao là hình ảnh tảo tần của bà, của mẹ ngày xa xưa.

Áo tứ thân gắn với khăn mỏ quạ, tóc vấn đuôi gà và nón quai thao là hình ảnh tảo tần của bà, của mẹ ngày xa xưa.

Ngày nay trong trang điểm sân khấu hay điện ảnh cái tóc đuôi gà thường làm cẩu thả buông thõng xuống làm mất đi vẻ đẹp kiêu sang mà lối vấn tóc này mang lại cho gương mặt người phụ nữ “cổ điển”. Vả lại, ngày nay không còn mấy người vấn khăn và càng ít người biết đến lối “bỏ đuôi gà” của người xưa.

images268181tocduoiga
Mấy tấm ảnh kèm theo nhằm minh hoạ cho nhận xét của một nhà văn danh tiếng sống vào đầu thế kỷ XX về cách để tóc của nữ giới nước ta. Đây là các hình ảnh được in trên các tấm bưu thiếp đương thời. Riêng chân dung một thiếu nữ “bỏ tóc đuôi gà” đặt trong hình ôvan là trích ra từ bức ảnh gia đình có niên đại chụp là năm 1921. Đó cũng là chân dung người bác ruột của người đọc ảnh.
Tóc đuôi gà

Trong sách “Nhớ gì ghi nấy”, nhà văn Nguyễn Công Hoan chép : “Trước kia con gái lên ba, lên bốn thì đầu cạo trọc, nhưng để một cái “cút” ở phía trước. Từ mười sáu tuổi trở đi, thì vấn khăn. Tức rẽ giữa trán rồi trải sang hai bên mới vấn khăn ra ngoài, quấn chặt cho thật lẳn. Khăn chít một vòng quanh đầu. Nên tóc ít hoặc ngắn thì phải độn thêm cho vành khăn khỏi bé. Hoặc độn bằng món tóc khác, hoặc bằng vải quấn chặt. Chỗ tóc thừa ở đầu khăn, khi chít thì rủ xuống vai, gọi là đuôi gà. Đuôi gà làm cho người đẹp thêm và để người ngoài biết mình là “tóc tốt”, khoẻ mạnh. “Một thương bỏ tóc đuôi gà”. Nếu tóc ngắn, không có đuôi gà thì các cô mượn tóc ngoài để nối vào tóc mình, làm “đuôi gà giả”.

DTQ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: